Hạnh phúc của em

“Cả đời này được hạnh phúc làm âm nhạc.”

Em đã từng bảo với mọi người về ước mơ của mình như thế.

Từ ngày đi cùng  em, theo năm tháng tôi ngày  được nghe nhiều hơn những bài hát mà em dành riêng cho chúng tôi. Vì đơn giảm em muốn sẻ chia niềm hạnh phúc ấy với fan của mình trên trang insta cá nhân mà đôi ngày vài tháng em lại lên mà đăng tải từng đoạn video một, luôn là những đoạn clip ngắn không có hình ảnh của em mà chỉ độc nhất căn phòng studio bé nhỏ ấy, nơi em ngày đêm một mình cặm cụi thu âm, soạn nhạc viết lời.

Ngay cả Vapp em vẫn chọn lựa ngồi làm âm nhạc trước máy quay, trước mắt bọn fan những người ngơ ngác đang ngáp dài lên xuống vì em không nói gì cả, chỉ ngồi ấy mà vụng về làm những việc xưa cũ ấy. Em, cứ thế làm việc đến sáng tinh mơ, trước ống kính, cùng bọn tôi.

Đôi khi tôi nghĩ em đâu cần phải như thế, em biết rất nhiều cách để tạo không khí vì em là người chỉ cần đặt em trước camera, em ắt hẳn biết cách để nó thành cuộc vui. Thế nhưng em vẫn lựa chọn cách mà người ta bảo là nhạt nhẽo, nhàm chán ấy. Vì đó là làm âm nhạc là niềm hạnh phúc đơn sơ nhất mà em muốn sẻ chia với chúng tôi, những người em biết vẫn ngồi đấy cùng em qua từng giờ từng phút.

Kể cả ngày hôm nay, khi em tất tả bay về từ Trung Quốc sau cuộc họp báo cho phim tại nơi đất khách, em vẫn dành tâm tư mà đăng một đoạn nhạc cover như thể xoa dịu sự lo lắng của tôi, rằng em không hề mệt mỏi trước mọi bộn bề ngoài kia.

Ấy vậy mà người ta lại ép em đến cực hạn.

Tiếp tục đọc