Gửi cho tôi, người không gặp được em

Em đến rồi.

Park Chanyeol mà tôi thương nhớ đã đến đất nước mà tôi sinh ra, ấy vậy mà tôi lại không gặp được :”  )

Vì một lý do buồn cười mà tôi chỉ có thể chôn chân ở Sài Gòn mà ngắm nhìn em trên máy tính, mà háo hức mong chờ các fan ngoài ấy sẽ tổ chức project cho em, tôi chỉ có thể làm được như vậy thôi.

Tôi thật đáng trách em nhỉ?

Nhưng cuộc đời vẫn còn dài lắm, ắt hẳn sẽ có ngày tôi gặp được em, dù là sân khấu thế nào đi nữa, nhất định sẽ gặp.

Tôi có đủ thời gian để chờ, và mong rằng ngày đó sẽ không còn xa.

Đất nước của tôi đấy, xinh đệp không :”  )

À, hình xăm, là thật đúng không? Đúng không? Cùng một lúc em khắc ghi lên cơ thể mình nhiều điều như thế lại khiến tôi bất an. Vốn dĩ tôi rất thích xăm mình, cái ngày mà chữ Happiness Delight tồn tại trên cổ tay của em tôi vui không kể xiết, ấy vậy mà khi 4 hình xăm còn lại hiện diện tôi lại lo lắng biết bao.  Vì với tôi hình xăm là đánh dấu một cột mốc nào đó.

Cột mốc của em là gì? Là hạnh phúc hay buồn đau?

Dù là gì đi nữa, cứ sống theo điều mình muốn em nhé.

Đứa trẻ sở hữu gương mặt thiên thần với giọng nói trầm đặc và những câu chữ khắc ghi vào tay.

Cuối cùng…

Chào mừng em  :”  )

#1127sinceELDORADO

1127 là một con số bình thường thôi, nhưng vì Park Chanyeol nó lại trở thành một điều rất đặc biệt.

Chỉ muốn nói rằng dạo này tâm tư tôi chỉ có em, cứ vui rồi lại buồn rồi lại vui, tất cả lại xoay quanh em. Dạo gần đây em đệp lăm, đệp đến mức khiến tôi phải phổng cả mũi mà khoe với mọi người.

Hôm nay tôi xem Rocket Dive của em, không hiểu sao việc em tưởng nhớ Hide lại làm tôi cảm động, cứ như em và tôi lại vừa chia sẻ với nhau một tình yêu.

Con đường phía trước thật đáng mong đợi, em có háo hức không?

Con đường của riêng tôi thì còn mông lung lắm, đi cùng em mãi thế này có khi tôi lại lạc lối trong thế giới rộng lớn ngoài kia. Buông tay em là điều tôi chưa bao giờ nghĩ đến, thế thì cùng bám víu để tôi đi con đường của tôi nữa nhé.

Sức mạnh của em, nụ cười vui vẻ ấy của em, lại làm điểm tựa cho tôi nhé.

Cám ơn em

“Cuối cùng thì Park Chanyeol đã khóc.”

Cám ơn vì những giọt nước mắt em đã đánh rơi, vì ngày hôm nay em đã đứng trên sân khấu khóc như 1 đứa trẻ. 

Dẫu em vẫn cúi đầu, che mặt, nhưng thật tâm cám ơn vì em đã khóc.

Vì em khiến tôi khóc cùng em.

Tôi cứ băn khoăn rằng ngày hôm nay tâm trạng em như thế nào.

Có mệt mỏi không?

Có thỏa lòng không?

Có nguôi ngoai không?

Nhìn thấy em cúi người lấy tay ngăn đi giọt nước mắt mà tôi cảm thấy bất lực, cứ muốn ôm chầm lấy em mà bảo rằng:

“Park Chanyeol, làm tốt lắm.”

Tiếp tục đọc