Tàn thu

Ngày hôm qua thật mệt mỏi.

Chanyeol đi khập khiễng, Chanyeol mệt mỏi, Chanyeol mỉm cười, Chanyeol vật vờ buồn ngủ tại sân bay.

Ngày hôm qua, mình đòi hỏi một bờ vai, một cái siết tay hờ dành cho em. Mong mỏi một nụ cười, một ai đó khiến mình cảm thấy em không quá lẻ loi.

Tàn thu rồi, tháng Mười Một  của em dần đến rồi, em biết không?

Quá khứ

Chỉ còn lại là những chuỗi  ký ức.

Chanyeol đã từng…

Kris đã từng…

Krisyeol đã từng…

Họ đã ừng như thế.

“Nhìn này, giải thưởng đầu tiên của anh.”

“Giữ lấy nhé.”